Chiều 7-8-2026, tại chùa Long Vân (P.Tam Phước, TP.Đồng Nai), Hòa thượng Thích Bửu Chánh, Ủy viên Thư ký Hội đồng Trị sự, Phó ban Thường trực Ban Trị sự Phật giáo TP.Đồng Nai, đã quang lâm thuyết giảng cho chư hành giả Ni đang tham dự Khóa Huân tu khu vực 3 Phật giáo TP.Đồng Nai.
Nhận lời mời của Ban Tổ chức, Hòa thượng Thích Bửu Chánh đã triển khai thời pháp với chủ đề “Mười pháp đưa đến thù thắng”, trích từ Kinh Thập Thượng (Dasuttara Sutta), thuộc Trường Bộ Kinh, gồm mười thiện nghiệp đạo: không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không vọng ngữ, không lưỡng thiệt, không ác khẩu, không ỷ ngữ, không tham, không sân và chánh kiến.
Theo Hòa thượng, mười thiện nghiệp đạo là những nguyên tắc căn bản giúp người tu điều phục thân, khẩu, ý, từng bước chuyển hóa những tập khí bất thiện và nuôi dưỡng các thiện pháp. Đây không chỉ là những chuẩn mực đạo đức trong đời sống mà còn là nền tảng quan trọng để hành giả tiến sâu trên con đường tu tập.
Giảng về ba nghiệp thân, khẩu, ý, Hòa thượng phân tích ba pháp thuộc về thân nghiệp gồm ly sát sanh, ly trộm cắp và ly tà dâm. Không sát sinh là tôn trọng sự sống, nuôi dưỡng lòng từ; không trộm cắp là biết tôn trọng tài sản và quyền lợi của người khác; không tà dâm là giữ gìn sự thanh tịnh, không để dục vọng làm tổn hại đến mình và người.
Về khẩu nghiệp, bốn pháp gồm ly vọng ngữ, ly lưỡng thiệt, ly ác khẩu và ly ỷ ngữ. Hòa thượng nhấn mạnh, lời nói có tác động rất lớn đến đời sống cá nhân và cộng đồng. Một lời nói chân thật, hòa hợp, ái ngữ và đúng lúc có thể xây dựng niềm tin, hóa giải bất hòa; ngược lại, lời nói thiếu chánh niệm có thể tạo nên những tổn thương và chia rẽ.
Do đó, người tu cần luôn tỉnh thức trong từng lời nói, biết nói lời chân thật, đem lại sự hòa hợp, tránh những lời thô ác, gây chia rẽ hoặc những lời nói phù phiếm, không đem lại lợi ích.
Đối với ý nghiệp, Hòa thượng tập trung phân tích ba pháp: ly tham, ly sân và chánh kiến. Đây là phương diện có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, bởi hành động và lời nói thường bắt nguồn từ tâm niệm. Khi tâm tham khởi lên, con người dễ bị chi phối bởi sự ham muốn và chấp thủ; khi sân hận phát sinh, tâm trở nên bất an, dễ tạo nghiệp bất thiện.
Vì vậy, hành giả cần tu tập để chuyển hóa tham thành tâm biết đủ, biết buông xả; chuyển hóa sân bằng tâm từ, sự nhẫn nhục và lòng bao dung. Đồng thời, cần xây dựng chánh kiến để nhận thức đúng đắn về bản thân, cuộc sống và các pháp.
Hòa thượng đặc biệt nhấn mạnh việc tu tập để tâm đạt được vô tham, vô sân và chánh kiến. Khi có chánh kiến, hành giả có khả năng nhận diện đúng bản chất của khổ đau và nguyên nhân đưa đến khổ đau, từ đó từng bước thấy rõ Tứ Thánh đế gồm Khổ đế, Tập đế, Diệt đế và Đạo đế.
Theo Hòa thượng, việc tham dự khóa huân tu không chỉ nhằm tiếp nhận thêm kiến thức Phật pháp mà quan trọng hơn là tạo điều kiện để hành giả thực hành, chuyển hóa và trưởng dưỡng nội tâm. Những điều được học cần được đưa vào đời sống hằng ngày, thể hiện qua từng hành động, lời nói và tâm niệm.
Hòa thượng khuyến tấn chư hành giả cần dành thời gian chuyên tâm tu tập, giữ gìn giới hạnh, thực hành chánh niệm và phát triển trí tuệ. Đặc biệt, hành giả phải thường xuyên quán chiếu thân tâm, nhận diện những tập khí tham, sân, si đang hiện hành để có phương pháp điều phục và chuyển hóa.
Từ mười thiện nghiệp đạo, Hòa thượng chỉ rõ con đường tu tập cần được bắt đầu từ những việc thiết thực trong đời sống. Khi thân không tạo nghiệp bất thiện, khẩu được giữ gìn thanh tịnh, tâm không tham, không sân và có chánh kiến, hành giả sẽ từng bước tạo dựng đời sống an lạc, thanh tịnh và tiến bộ trên con đường giải thoát.
Hòa thượng nhấn mạnh, giá trị của một khóa huân tu không nằm ở thời gian học tập nhiều hay ít, mà ở khả năng đưa giáo pháp vào thực hành. Người tu cần lấy giới làm nền tảng, lấy sự tỉnh thức làm phương pháp và lấy trí tuệ làm mục tiêu; qua đó không ngừng hoàn thiện tự thân, góp phần xây dựng đời sống Tăng đoàn thanh tịnh, hòa hợp.
Thời pháp khép lại với lời sách tấn chư hành giả tiếp tục tinh tấn tu học, chú trọng thực hành mười thiện nghiệp đạo, nhiếp phục thân khẩu ý và phát triển chánh kiến, để những lời Phật dạy thực sự trở thành phương pháp chuyển hóa trong đời sống tu hành.



